Bản local. Bài viết lại từ kịch bản video của chị (file 2.docx), đã sửa mốc “ở nhà bốn tháng” theo xác nhận của chị. Chị đọc lại xem giọng đã đúng mình chưa.

Nhật ký · Mùa tựu trường 2026

Năm học mới, mình không mua ba lô mới cho con

Hai mươi lăm nghìn để sửa một chiếc ba lô cũ. Bốn mươi lăm nghìn cho bữa tối của bảy người. Để đi tới hai quyết định nhỏ ấy, mình đã phải tự hỏi rất nhiều lần.

Ánh Hường · Hưng Yên
Vài củ quả tươi đặt trên chiếc ghế gỗ cũ cạnh bức tường trắng
25.000đsửa chiếc ba lô cũ — chưa tới 1 đô
45.000đba lạng thịt xay cho bữa tối bảy người, rau hái ngoài vườn

Mình ba mươi ba tuổi, vừa rời một công việc ổn định. Năm học mới của ba đứa con thì không chờ mẹ ổn định lại.

Ngày bé, cứ vào năm học mới là mình háo hức lắm, vì sẽ có đồ mới. Giờ làm mẹ mới hiểu, để có những món đồ ấy, bố mẹ mình ngày xưa đã phải chi li từng đồng. Một đứa đã khó, nhà mình có ba đứa.

Không thể lúc nào cũng nói “ừ, mẹ mua”

Vào năm học thì cần đủ thứ: quần áo, giày dép, ba lô, sách vở. Sách thì em dùng lại của chị, đỡ được một phần. Nhưng quần áo thì không tránh được — các con đang tuổi lớn, mặc chật rất nhanh, đồng phục cũng không thể vá hay truyền lại.

Để tiết kiệm, mình lên mạng đặt những món rẻ hơn. Trong đầu vẫn lấn cấn: đồ rẻ liệu có bền không? Nhưng lúc gói hàng về, bọn trẻ bóc ra hớn hở như ngày Tết. Với chúng, đồ mới là vui, chẳng cần biết đắt hay rẻ.

Mỗi lần nghe “mẹ mua cho con”, mình chỉ dám trả lời “để mẹ xem đã”. Và mình tự hỏi: sau này lớn lên, các con có thấy tuổi thơ mình thiếu thốn không?

Chiếc ba lô 25 nghìn

Trong danh sách đồ phải mua, mình gạch bớt những thứ chưa thật cần. Chiếc ba lô là một trong số đó. Thay vì mua mới, mình mang ba lô cũ đi sửa. Hai mươi lăm nghìn. Con lại có ba lô để dùng tiếp, và mình thầm cảm ơn những cô làm nghề sửa đồ cũ.

Trước đó mình đã ngồi nói thật với các con: nhà mình đang cần tiết kiệm. May là con gái mình hiểu, và đồng ý ngay.

Chị sửa đồ hỏi: “Em đang làm gì?” Mình hơi ngượng: “Em vẫn đang ở nhà.” Chị bảo nên học thêm nghề gì đó. Mình biết chị nói thật lòng — ở tuổi này tìm việc không dễ.

Nhưng có một điều mình biết chắc: mình sẽ không bỏ cuộc.

Bữa tối bảy người dưới hai đô

Nhà mình bảy người, sống cùng ông bà nội ở quê. Chiều nay mình mua ba lạng thịt xay, bốn mươi lăm nghìn. Phần còn lại là rau ngoài vườn. Ở quê có cái lợi ấy: ra vườn là có thêm món cho cả nhà.

Đã bốn tháng ở nhà, mà mình vẫn chưa quen nhịp: việc nhà, con cái, làm việc này lại lo việc kia, và nhất là không có thu nhập. Bù lại, đầu óc thanh thản hơn nhiều. Nấu ăn là lúc mình xả được căng thẳng — chỉ tập trung làm sao cho bố mẹ, chồng và các con có bữa ngon.

Nhà mình không bỏ phí đồ ăn, thức ăn bữa trước cũng được tận dụng. Nấu xong mới thấy thiếu một món rau, trời đã tối, mình không phải chạy ra chợ mà chỉ cần ra vườn hái. Tươi hơn, lại tiện.

Điều bọn trẻ dạy mình tối nay

Tối nay ông bà và chồng mình bận việc về muộn, nên mấy mẹ con tắm trước rồi mới ăn. Được thong thả chăm người mình thương, không phải vội vàng, thấy dễ chịu lạ.

Con út bảo con thích được mẹ sấy tóc cho. Chỉ vậy thôi mà ấm lòng.

Người lớn còn bận, mình cho bọn trẻ ăn trước. Chỉ một câu “ngon quá mẹ ơi” là bao mệt mỏi tan hết. Cuộc sống chỉ cần bình yên như vậy. Còn ngày mai sẽ có khó khăn gì nữa — mình chưa biết.

Đây là nhật ký thật của mình, không phải lời khuyên chi tiêu cho ai. Nếu bạn cũng đang chờ ngày mai như mình, ghé đọc tiếp nhật ký hoặc để lại email ở trang chính để nhận thư mỗi tuần.